hoặc
Vui lòng nhập thông tin cá nhân
hoặc
Vui lòng nhập thông tin cá nhân
Nhập email của bạn để lấy lại mật khẩu

Đằng sau những cú bắt tay ấy không chỉ là câu chuyện phòng vé mà còn phản ánh sự thay đổi vị thế của điện ảnh Việt trên bản đồ khu vực.
Nếu vài năm trước, việc một ngôi sao Hàn Quốc hay Thái Lan tham gia phim Việt vẫn được xem là điều hiếm hoi thì hiện nay, xu hướng này đang diễn ra với tần suất ngày càng dày hơn.
Sau thành công của bộ phim "Mang mẹ đi bỏ", điện ảnh Việt tiếp tục chứng kiến sự ra mắt của "Mẹ ơi, về nhà", dự án hợp tác Việt - Hàn quy tụ dàn diễn viên Lee Yi Kyung, Choi Daniel, Hoàng Yến Chibi, Minh Hà... Trước đó, phim "Tay anh giữ một vì sao" với sự góp mặt của Lee Kwang Soo và Hoàng Hà cũng tạo được ấn tượng tốt đẹp với khán giả khi hợp tác giữa hai nền điện ảnh.
Điểm đáng chú ý là những dự án này không còn mang dáng dấp của các màn "mời sao ngoại để tạo hiệu ứng truyền thông". Các diễn viên quốc tế đều đảm nhận vai trò quan trọng trong mạch truyện, có thời lượng xuất hiện đáng kể và tham gia xuyên suốt quá trình quảng bá.
Đó là sự thay đổi lớn nếu so với giai đoạn trước, khi nghệ sĩ nước ngoài thường chỉ xuất hiện trong vài phân cảnh hoặc giữ vai trò khách mời.
Thành công của phim "Mang mẹ đi bỏ", với doanh thu hơn 170 tỉ đồng, phần nào chứng minh rằng khán giả Việt sẵn sàng đón nhận những tác phẩm hợp tác quốc tế nếu câu chuyện đủ cảm xúc và chất lượng chuyên môn được đảm bảo.
Đây cũng là tín hiệu tích cực để các nhà đầu tư nước ngoài mạnh dạn tìm kiếm cơ hội tại Việt Nam.
Không chỉ Hàn Quốc, điện ảnh Thái Lan cũng liên tục mở rộng hợp tác. Trước đó, "Cô dâu ma" quy tụ Rima Thanh Vy và tài tử JJ Krissanapoom, tạo nên sự giao thoa giữa hai nền điện ảnh vốn có nhiều điểm tương đồng về văn hóa nhưng khác biệt trong cách kể chuyện.
Việc nhiều quốc gia lựa chọn Việt Nam cho các dự án hợp tác cho thấy thị trường điện ảnh trong nước đã không còn bị nhìn nhận đơn thuần là nơi tiêu thụ phim ngoại. Việt Nam đang dần trở thành đối tác sản xuất có tiềm năng.
Ở góc độ nghệ sĩ, việc đứng chung khung hình với các ngôi sao quốc tế cũng tạo nên hiệu ứng truyền thông mạnh mẽ. Những hình ảnh Lee Yi Kyung mặc áo dài, đội nón lá, bập bẹ nói tiếng Việt hay Lee Kwang Soo xuất hiện trong dự án Việt nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội, góp phần đưa tên tuổi bộ phim đến gần công chúng trước cả khi ra rạp.
Những yếu tố đó cho thấy sức hút của điện ảnh Việt không còn nằm ở quy mô thị trường gần 100 triệu dân mà còn đến từ khả năng tạo ra những câu chuyện mang bản sắc địa phương nhưng có tính phổ quát, đủ để khán giả quốc tế đồng cảm.
Dù vậy, sự xuất hiện của các ngôi sao quốc tế không đồng nghĩa với việc mọi dự án đều thành công.
Thực tế cho thấy, khán giả ngày càng khắt khe hơn với chất lượng kịch bản. Nếu câu chuyện thiếu chiều sâu, việc sở hữu dàn diễn viên nổi tiếng cũng khó cứu được bộ phim.
"Mẹ ơi, về nhà" là ví dụ điển hình. Tác phẩm ghi điểm nhờ câu chuyện tình mẫu tử đầy cảm xúc cùng màn thể hiện đầy nội tâm của Lee Yi Kyung và Minh Hà. Đạo diễn cũng tạo được nhiều khoảnh khắc lắng đọng khi khắc họa hành trình người con đưa tro cốt mẹ nuôi về quê hương.
Tuy nhiên, bộ phim vẫn bộc lộ điểm yếu ở kịch bản khi ôm đồm quá nhiều tuyến truyện. Nhân vật Park Ha do Choi Daniel đảm nhận được đầu tư khá nhiều thời lượng nhưng lại thiếu sự kết nối với mạch chính, khiến nhịp phim bị phân tán.
Điều đó cho thấy, một diễn viên nổi tiếng không thể thay thế vai trò của một kịch bản chặt chẽ.
Tương tự, các dự án hợp tác Việt - Hàn thời gian qua vẫn chủ yếu xoay quanh đề tài gia đình, tình thân hoặc những câu chuyện dễ lấy nước mắt. Đây là hướng đi an toàn nhưng cũng đặt ra câu hỏi về sự đa dạng. Điện ảnh Việt hoàn toàn có thể mở rộng sang phim hành động, tội phạm, khoa học viễn tưởng hoặc chính kịch với quy mô lớn hơn nếu muốn khai thác tối đa lợi thế hợp tác quốc tế.
Ở chiều ngược lại, nghệ sĩ Việt cũng đối mặt với áp lực lớn khi diễn chung với các tên tuổi đã có sức ảnh hưởng trong khu vực.
Không còn khoảng cách "khách mời" và "diễn viên chính", họ phải cạnh tranh trực tiếp về diễn xuất, khả năng biểu đạt cảm xúc cũng như tác phong làm việc.
Minh Hà từng chia sẻ rằng, cô gặp khó khăn vì bất đồng ngôn ngữ khi đóng cùng Lee Yi Kyung. Hai diễn viên phải giao tiếp bằng ánh mắt, cảm xúc và sự quan sát trên trường quay để hiểu nhau hơn. Chính những trải nghiệm như vậy lại trở thành bài học quý giá đối với lớp diễn viên trẻ Việt Nam.
Không ít nghệ sĩ cũng thừa nhận làm việc với êkíp quốc tế giúp họ thay đổi tư duy nghề nghiệp, từ việc chuẩn bị nhân vật, nghiên cứu kịch bản đến tính kỷ luật trong từng buổi quay.
Ở góc độ thị trường, việc các ngôi sao quốc tế liên tục nhận lời tham gia phim Việt còn phản ánh một thực tế khác: Điện ảnh Việt đang sở hữu sức hấp dẫn đáng kể.
Doanh thu phòng vé liên tục tăng trong những năm gần đây, số lượng rạp chiếu mở rộng cùng khả năng phát hành sang các thị trường khu vực khiến Việt Nam trở thành "mỏ vàng" mới đối với nhiều nhà sản xuất và diễn viên nước ngoài.
Tuy nhiên, để giữ được sức hút ấy, điện ảnh Việt không thể chỉ dựa vào tên tuổi của các ngôi sao quốc tế.
Điều khán giả mong chờ nhất vẫn là những kịch bản tốt, những nhân vật có chiều sâu và các câu chuyện đủ sức chạm đến cảm xúc người xem.
Khi đó, sự góp mặt của nghệ sĩ nước ngoài sẽ không còn là "chiêu bài" quảng bá, mà trở thành một phần tự nhiên trong hành trình phát triển của điện ảnh Việt.
Nếu làm được điều đó, Việt Nam sẽ không chỉ là thị trường hấp dẫn để sao quốc tế tìm đến, mà còn là đối tác sáng tạo thực sự, góp phần tạo ra những tác phẩm có khả năng cạnh tranh ở khu vực và xa hơn là trên bản đồ điện ảnh thế giới.
